Một cậu bé có tiền kiếp là phi công thời đệ II Thế Chiến
Hoàng Huy (VNN)

Phần lớn người Á đông đều tin vào thuyết luân hồi. Làm lành tránh dữ để sớm được đầu thai kiếp khác, hay siêng năng làm việc thiện để "kiếp sau còn được làm người", đó là điều tin tưởng của nhiều người qua những lời giảng tôn giáo. Bên Tây Tạng, người ta suy tôn những vị Lạt Ma vì tin tưởng rằng những vị Lạt Ma tạ thế báo mộng điềm chỉ cho biết ai là "hậu thế" của mình. Những chuyện này tưởng chỉ xảy ra ở những nước Á đông huyền bí. Không ai ngờ rằng câu chuyện "tiền kiếp" cũng xảy ra ở những nước tây phương chuộng nền khoa học thực nghiệm hơn là những điều bí ẩn. Sau đây là câu chuyện người ta phát giác ra trong năm nay (2004) về chuyện một cậu bé ở Hoa Kỳ, với qúa khứ oai hùng trong kiếp trước mà cậu bé còn nhớ rành mạch từng chi tiết khiến ai nghe thấy cũng phải bàng hoàng.

Cậu bé tên là James Leininger 6 tuổi, rất say mê máy bay. Nhưng khi cậu bắt đầu kể chuyện về chiếc hàng không mẫu hạm mà cậu đã phục vụ trên đó trong trận chiến với Nhật Bản và kể tên những người bạn cùng chiến đấu. Nghe câu chuyện, cha mẹ cậu cũng phải hoảng hồn và kiểm chứng lại thì thấy những người bạn kể trên nay đã già và còn đang sống.

Gần sáu thập niên trước, một phi công chiến đấu Hải quân 21 tuổi tên là James M. Huston Jr đã bị pháo binh Nhật bắn rơi khi đang thi hành nhiệm vụ ngang qua Thái Bình Dương. Có lẽ cái tên của anh đã rơi vào quên lãng nếu không có cậu bé James Leininger 6 tuổi này kể ra.

Một số khá nhiều người kể cả những người từng quen biết viên phi công chiến đấu nghĩ rằng James chính là tên của viên phi công đã được đầu thai.

Cha mẹ của James là Andrea và Bruce, một cặp vợ chồng tân tiến có học vấn cao, cho rằng họ "có lẽ là những người ít mong đợi một tình hình nhưng vậy có thể xảy ra trong cuộc sống của mình".

Nhưng càng với thời gian, họ ngày càng tin rằng cậu con trai nhỏ bé của mình đã từng có một kiếp trước nào đó.

Ngay từ khi còn nhỏ, cậu bé James đã không chơi với thứ gì khác ngoài trừ máy bay, cha mẹ cậu kể lại. Nhưng khi cậu bé lên hai tuổi, họ cho biết, những chiếc máy bay mà cậu bé yêu thích lại đem đến cho cậu những cơn ác mộng liên tục, "Tôi đánh thức nó dậy và nó kêu thét lên", Andrea nói với phóng viên báo chí, khi hỏi cậu con trai xem cậu mơ thấy gì, cậu đáp: "Máy bay phát nổ con không thoát ra được". Andrea kể mẹ cô là người đầu tiên nghĩ rằng có thể James đang nhớ lại kiếp trước của mình.

Ban đầu, Andrea nói, cô rất nghi ngờ. Hai bậc phụ huynh này cho biết James chỉ xem các chương trình truyền hình thiếu nhi mà thôi, còn họ thì không bao giờ xem các phim tài liệu thời thế chiến thứ II hay bàn luận gì về chiến tranh cả.

Nhưng thời gian trôi qua, Andrea bắt đầu tự hỏi sự thật là thế nào, trong một cuốn băng vidéo thu vào năm James 3 tuổi, người ta thấy cậu bé xem xét kỹ lưỡng một chiếc máy bay như thể viên phi công đang kiểm tra trước khi bay vậy.

Một lần khác, Andrea kể, cô mua cho cậu bé một chiếc máy bay đồ chơi và chỉ cho cậu xem một thứ có vẻ như một trái bom bên dưới. Cô nói James đã chỉ lại cô, bảo rằng đó là một drop tank (thùng chứa xăng phụ phía dưới thân máy bay, có thể cho rơi xuống khi chiến đấu). "Tôi chưa từng nghe nói về drop tank", cô nói, "Tôi còn không biết nó là cái gì nữa". Rồi những cơn ác mộng đầy bạo lực của cậu bé ngày càng tệ hơn. Mẹ của Andrea đề nghị cô nên đến gặp nhà tư vấn trị liệu Carol Bowman một người vẫn tin rằng đôi khi người chết có thể tái sinh.

Với sự hướng dẫn của Bowman, họ bắt đầu khuyến khích James chia sẻ những ký ức của mình và ngay lập tức, Andrea cho biết, những cơn ác mộng trở nên ít hơn, James cũng diễn đạt rõ ràng hơn về qúa khứ hiển nhiên của mình, cô kể lại. Bowman cho biết James đang ở vào lứa tuổi mà có thể dễ dàng gợi nhớ lại về kiếp trước nhất. Bà nói : "Chúng chưa gặp những động tác văn hóa chưa bị những kinh nghiệm sống lấn át, vì vậy nên ký ức có thể trào dâng dễ dàng hơn."

        Dấu vết của những bí ẩn

Cùng với thời gian, cha mẹ James cho biết cậu bé bộc lộ những chi tiết khác thường về cuộc sống của một cựu phi công chiến đấu hầu hết vào giờ lên đường, khi cậu đang buồn ngủ. Họ kể lại James bảo rằng chiếc máy bay đã bị Nhật bắn rơi. Andrea nói James kể với cha là cậu lái một chiếc Corsair, và sau đó cậu bé bảo cô : "Trước đây lúc nào họ cũng dùng những cái lốp bẹp".

Trên thực tế, các sử gia và phi công đều đồng ý rằng vỏ bánh xe máy bay thường chịu áp lực rất lớn khi hạ cánh. Nhưng điều đó có thể dễ dàng đọc thấy trên sách vở hay trên truyền hình.

Andrea nói James cũng kể với cha mình tên chiếc hàng không mẫu hạm mà cậu đã cất cánh là Natoma và tên người bạn phi công cùng bay với cậu là "Jack Larson".

Sau một số nghiên cứu, Bruce phát giác ra rằng cả Natoma và Jack Larson đều có thật. Natoma Bay là một chiếc hàng không mẫu hạm nhỏ ở Thái Bình Dưong. Còn Larson hiện đang sống tại Arkansas (Hoa Kỳ). "Thánh thần ơi" Bruce nói, "Thật có mà đi đầu xuống đất. Không thể tin được".

       James 2 =James M. Husston Jr?

Bruce trở nên bị ám ảnh, anh sục sạo Internet, rà soát các hồ sơ quân sự và hỏi thăm những người dã từng phục vụ trên hàng không mẫu hạm Natoma Bay. Anh nói James kể với anh là cậu bị bắn tại Iwo Jima. James cũng bắt đầu đánh dấu cây viết chì của mình bằng chữ ký "James 3" Bruce nhanh chóng tìm hiểu được rằng chỉ có một viên phi công duy nhất trong nhóm đã bị tử trận ở Iow Jima tên là James M. Huston Jr. Bruce nói James cũng kể với anh là chiếc máy bay của cậu đã bị bắn một phát trực tiếp ngay trúng động cơ. Ralph Clarbour, xạ thủ hậu pháo trên một chiếc máy bay Mỹ cất cánh từ Natoma Bay, cho biết chiếc máy bay của ông đã bay ngay sau chiếc máy bay của James M. Huston Jr trong cuộc đột kích gần Iwo Jima vào ngày 3/3/1945. Clarbour kể ông đã chứng kiến chiếc máy bay của Huston bị pháo phòng không bắn trúng. "Tôi có thể nói : anh ấy đã bị bắn ngay vào chính giữa động cơ" ông nói.

       Những vật kỷ niệm giá trị

Bruce cho biết bây giờ anh tin rằng kiếp trước của con trai mình chính là James M. Huston Jr "Anh ấy đã quay trở lại vì anh ấy chưa hoàn thành một việc gì đó". Gia đình Leininger đã viết thư cho chị của Huston là bà Anne Barron về cậu con trai bé nhỏ của họ, và giờ đây thì bà ấy cũng tin điều đó. Cậu bé đầy sức thuyết phục với mọi thứ mà có lẽ ra cậu chẳng có cách nào biết được, bà nói.

Nhưng giáo sư Paul Kurtz thuộc đại học New York tại Buffalo, người đứng đầu một tổ chức điều tra về những vấn đề siêu linh, cho biết ông nghĩ rằng hai bậc cha mẹ này đang "tự lừa dối mình" "họ mê mẫn với những điều huyền bí và tự đặt ra một câu chuyện cổ tích", ông nói.

Những hồi tưởng sống động bắt đầu mờ nhạt khi cậu bé lớn lên. Nhưng trong số những vật sở hữu của cậu có hai món quà tuyệt vời được Barron gởi tặng : Một bức tượng bán thân của George Washington và một mô hình máy bay Corsair, đó là hai món tài sản cá nhân của James Huston được gởi về nhà sau chiến tranh. "Có lẽ con trai tôi có một điều gì đó mà tôi không nghĩ là độc nhất vô nhị, nhưng cách bộc lộ điều đó thì thật đáng ngạc nhiên", Bruce nói.

Khi được hỏi liệu ý nghĩ về việc James có thể là một người nào khác, có thay đổi gì những cảm nhận của vợ chồng anh về con trai mình hay không, Bruce nói : "Không có gì thay đổi cả". Tôi không hề nhìn con mình và tự nhủ : "Con tôi hay không phải con tôi!" và như vậy thì James là James Leininger hay là James M. Huston Jr, thì điều đó cũng không làm thay đổi tình cảm của Andrea và Bruce đối với con mình.

(Đài ABC (Hoa Kỳ) đã liên lạc với bà Bowman để nghiên cứu về chuyện này. Và câu chuyện đã được phóng viên Chris Coumo tường thuật trên đài lúc 10 giờ tối ngày 15/04/04. Câu chuyện này cũng được kể lại trong cuốn "The Scientific evidence for past life").